Loading...
Đệ tử kiệt xuất nhất của Thanh Hà Tiên Sơn, Kế Lâm đứng bên cạnh Tiên tử Thanh Nguyệt lúc này bước ra, nói: “Sao ngươi lại có thể tuỳ tiện xưng hô với Tiên tử Thanh Nguyệt như thế?”
“Ngậm cái mồm thối của ngươi lại!”
Tần Ninh lười chẳng thèm nhìn Kế Lâm.
“Quy Mạc Hứa ta có thể giết được, Lý Nguyên Bân ta cũng có thể g**t ch*t, ngươi cho rằng bản thân mình cao cường hơn bọn họ sao?”
Sắc mặt của Kế Lâm ửng đỏ.
“Kế Lâm, không được vô lễ!”, Tiên tử Thanh Nguyệt cũng không tức giận.
Tần Ninh tiếp tục nói: “Tiểu Nguyệt tiên, đừng đến cấm địa Thiên Vị, lão tổ của các ngươi đã từng nói chỗ này rất nguy hiểm, lăng mộ Thiên Long xuất hiện thì lại càng nguy hiểm”.
“Ta khuyên ngươi bây giờ theo đường cũ quay lại đi, những liệt thi và xác khô kia một lúc nữa sẽ tự rút lui thôi!”
“Nếu không thì đi bao nhiêu sẽ chết bấy nhiêu!”
Kế Lâm nghe thấy vậy khẽ nói: “Nếu đã nguy hiểm như thế thì sao ngươi không quay lại đi?”
Bốp...
Đột nhiên một âm thanh giòn giã vang lên.
Tần Ninh nhìn Kế Lâm đứng ở trước mặt, xoa bàn tay.
Sắc mặt Kế Lâm đỏ lên.
Còn Kế Lâm bị tát một cái nàng ta cũng không quan tâm.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.