Loading...
Một người thanh thuần yêu kiều, một người lạnh lùng như băng.
Lão Vệ đứng ở bên cạnh, trước sau vẫn là bộ dáng việc không liên quan đến mình thì gạt sang một bên.
Tần Ninh nhìn về phía dưới, đau lòng không thôi.
“Hai năm... ta mới chỉ rời đi có hai năm, vậy mà các ngươi... . lại để người khác lên mặt như thế!”
“Kiếm Tiểu Minh, ngươi là cảnh giới Hoá Thần nhị chuyển mà cũng không đối phó được với Cổ Dung”.
“Truyền thừa của tổ tiên nhà ngươi bị ngươi thải ra hết rồi à?”
“Lý Nhất Phàm, Thiên Linh Lung, còn cả các ngươi nữa, lão Lý, ngươi thân là hậu nhân của trưởng lão đứng đầu Thanh Vân tông, tổ tiên nhà ngươi trước đây cũng danh chấn Cửu U, ngươi nhìn lại ngươi xem!”
“Còn Thiên Linh Lung, trái tim Linh lung của ngươi để làm cảnh à?”
“Có biết đánh giết vượt cấp không?”
“Các ngươi tu luyện kiểu gì thế?”
Tần Ninh cứ một câu rồi một câu quở trách nửa ngày.
“Còn các ông nữa!”
“Được, ta cho các ngươi cơ hội!”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.