Loading...
“Ta chỉ biết là, chọc gận ta, dù là viện trưởng của thư viện Thánh Hiền, cần đánh ta cũng sẽ đánh!”
Hạ Văn Đào lúc này không nói được lời nào.
Tần Ninh quá hung tàn.
Cái tên này nhất định không phải người.
Lúc này, Tần Ninh đứng dậy, nhìn Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu và nói: “Hiện tại, dẫn đường được chưa?”
Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu sửng sốt một chút, rồi máy móc gật đầu.
Đám người Thiên Thánh đường nhìn bọn họ rời đi, không nói được lời nào.
Hạ Văn Đào, con cháu dòng chính của Hạ gia, cảnh giới Thông Thiên ngũ bộ, chắc chắn là chỉ đứng sau mười tên quái thai đứng đầu Thiên Thánh đường.
Nhưng lúc này lại bị Tần Ninh đánh cho tơi bời thành cái đầu heo.
Chuyện này mà truyền ra ngoài thì cả thư viện Thánh Hiền sẽ chấn động mất.
Có điều lúc này Tần Ninh cũng không thèm để ý xem người ta nghĩ gì.
Ngày đầu tiên gia nhập thư viện Thánh Hiền đang tốt đẹp, hắn còn định hoài niệm một phen, nhưng giờ thành ra là bị quấy rối.
Suốt chặng đường, ánh mắt Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu nhìn Tần Ninh không còn khinh thị như trước nữa mà mang theo vẻ tôn kính và chút gì đó kính nể.
Tần Ninh từ từ nói.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.