Loading...
“Vị này chắc là Tần trưởng tộc nhỉ”.
Hạ Phương Ki khách sáo nói: “Con trai ta l* m*ng, tại hạ Hạ Phương Ki của cổ quốc Đại Hạ thay con trai xin lỗi”.
Tần Thương Sinh lúc này có cảm giác được chiều mà sợ.
Đừng nói là đế vương cổ quốc.
Cho dù là hoàng đế Minh Ung của thượng quốc Bắc Minh hiện nay xin lỗi ông ấy thì ông ấy cũng không dám nghĩ đến.
“Không sao...”
“Ông đừng xin lỗi vội!”
Tần Ninh kéo tay cha mình, nhìn Hạ Phương Ki.
“Chờ con trai ông treo bảng hiệu xong thì xin lỗi xong cũng không muộn”.
Sắc mặt Hạ Phương Ki cứng lại, mà lão già bên cạnh thì tỏ vẻ không vui.
“Tần tông chủ, xin hãy tìm chỗ khoan dung mà độ lượng!”
Lão già lúc này trầm giọng nói: “Đế vương của cổ quốc Đại Hạ đích thân tới xin lỗi, ngươi đừng không biết trời cao đất dày!”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.