Loading...
Đỗ tiên sinh!
Tần Ninh nhìn sang Đỗ tiên sinh.
“Không ngờ là Hạ Phương Ki lại thua trong tay ngươi đấy, thật là bội phục thủ đoạn và sự tàn nhẫn khi làm việc của Tần tông chủ”.
Đỗ tiên sinh mỉm cười nói: “Đã vậy, xem ra không thể trông cậy vào Viêm gia hay cổ quốc Đại Hạ rồi”.
Tần Ninh nheo mắt nhìn Đỗ tiên sinh, từ từ nói: “Xem ra ngươi rất muốn giết ta nhỉ, vậy ta cũng càng thêm tò mò, vì dường như ta còn chưa động đến Tuyệt Ninh tông cơ mà”.
“Xem ra chỉ đành bắt ngươi lại rồi hỏi cho rõ mới được”.
“Bắt ta?”, Đỗ tiên sinh mỉm cười, nói: “Cho dù ngươi dựa vào Cửu Hoang chiến xa, thực lực không tệ, nhưng muốn giết ta thì còn kém xa lắm!”
Đỗ tiên sinh nói xong, cả người phiêu tán bất định, gần như là muốn biến mất.
“Tần Ninh, ngươi yên tâm, con đường phía trước còn rất dài, chúng ta nhất định sẽ gặp lại. Đến lúc ấy, ngươi sẽ biết, kẻ địch mà ngươi phải đối diện rốt cuộc là ai!”
Giọng nói của Đỗ tiên sinh vang vọng, phảng phất như có thể biến mất bất kỳ lúc nào...
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.